Blog Việt

Archive for the ‘Tâm Sự’ Category

Nơi trút mọi niềm zui – nỗi buồn, những suy tư – tính toán mà người ta có thể hoặc không thể nói bằng nhời thì mời cho vào đây.

Thư gửi những người đàn ông đã có vợ

Đăng bởi longlong on 09/04/2008

Trong đời sống hiện đại, chuyện những người vợ ngoại tình không còn là chuyện hãn hữu nữa. Trước kia, những người vợ ngoại tình sẽ bị trừng phạt vô cùng nặng nề của gia đình chồng và xã hội. Nhưng ngày nay, với một xã hội văn minh và bình đẳng, những hình phạt như thế không còn được áp dụng. Nhưng ngoại tình luôn luôn là một vấn đề đau lòng và nan giải. Lâu nay, như một sự tự cho phép, những người đàn ông có vợ chẳng mấy dày vò khi có người tình. Nhưng nếu một người đàn bà có chồng mà yêu một người đàn ông khác sẽ bị coi như là một tội lỗi không thể dung thứ.

Ngày nay, hầu hết những người vợ ngoại tình lại thuộc những người có một gia đình ổn định, khá giả về kinh tế và là những người đàn bà có học thức. Nhiều người đàn ông bàng hoàng không hiểu lý do gì mà vợ mình lại yêu một người đàn ông khác. Để trả lời cho 1/1000 những gì liên quan đến câu hỏi này, Vietimes xin lần lượt đăng tải ý kiến của những người đàn bà về việc những người vợ ngoại tình dưới dạng những bức thư gửi cho những người đàn ông của họ. Với hy vọng, những người đàn ông sẽ nhìn nhận một cách nghiêm túc và có ý thức giữ gìn hôn nhân và gia đình của họ hơn nữa.

 

BỨC THƯ THỨ NHẤT:

 

Em biết, anh đang để mất em. Em không thể gào to lên điều ấy mỗi khi anh từ công sở trở về. Người lo sợ duy nhất chúng ta có thể mất nhau vĩnh viễn lúc này là em. Bởi chỉ em mới biết trái tim em đang đập như thế nào cho người đàn ông ấy, một người đàn ông không phải là chồng em. Chuyện gì đã xẩy ra với em? Em không làm sao biết được rành mạch lý do. Nhưng em cảm thấy rõ rệt có một người đàn ông khác đang chia sẻ với em, che chở em và có nguy cơ bước vào cuộc đời em.

 

Đọc tiếp »

Đăng trong Tâm Sự | Tagged: | Leave a Comment »

Chuyện những người đàn ông đi tiểu…ngồi

Đăng bởi longlong on 14/03/2008

“Ước gì em mất đi một cánh tay, hay một cái chân còn hơn bị bạn bè nói em là “thằng đái ngồi”.

Mơ ước của một cậu bé bị tật bẩm sinh lỗ đái lệch thấp (LĐLT) khiến người nghe không khỏi đau lòng. Dị tật này như thế nào mà có ảnh hưởng ghê gớm vậy? Phóng viên đã tìm hiểu phía sau những mảnh đời thiếu may mắn ấy.

Kỳ 1: Dở khóc dở cười vì… tiểu ngồi

Ảnh minh họa

Họ không phải là những người thuộc thế giới thứ ba, nhưng sự tự ti, mặc cảm khiến họ dần xa lánh cộng đồng. Con số thống kê cho thấy, cứ 200 người đàn ông có 1 người mắc phải căn bệnh này. Một con số không nhỏ.

Những giọt nước mắt âm thầm

Lập gia đình năm 26 tuổi. Cái tuổi này ở Hà Nam người ta gọi chị Nguyễn Thị Lan là muộn mằn lắm rồi. Lấy chồng được 2 năm, chị và gia đình vui khôn xiết khi bé Tú Bình ra đời. Đó là năm 2004. Niềm hạnh phúc được làm mẹ vừa đến là lúc chị phát hiện ra đứa con trai của mình nhìn giống như có 2 bộ phận sinh dục. Là con trai nhưng khi đi tiểu, bé Bình lại tiểu như con gái. Nam không ra nam, nữ chẳng ra nữ.

Nỗi lo canh cánh trong lòng. Chị Lan kể: Có đêm đang ngủ, chợt nghĩ có người phát hiện ra con mình bị dị tật. Choàng dậy. Thấy con vẫn đang ngủ. Nhìn con không cầm được nước mắt. Rồi những lần con đi tiểu, tia nước tiểu còn vọt ra phía sau mông. Mẹ ướt, con ướt. Lòng đau như cắt. Bé Bình tròn 2 tuổi chị cũng không nhớ đã bao nhiêu đêm giật mình thảng thốt. Con 2 tuổi cũng là từng ấy thời gian chị sống trong lo sợ phập phồng.

Sợ rằng “cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra”, chị âm thầm tìm kiếm thông tin về căn bệnh của con mình. Đi đâu chị cũng mang con đi theo. Biết là không thể che giấu được mãi nhưng cũng chẳng thể nói với mọi người là đưa con đi khám. Mà khám bệnh gì (?!).

Không còn cách nào khác, chị lấy ớt xát vào mắt. Lấy cớ mắt đau rồi ôm con đi cùng. Nói là đi ra Hà Nội khám mắt nhưng kỳ thực chị quyết đi tìm với một hy vọng mong manh, y học có thể can thiệp, để con chị lớn lên không phải chịu cái tiếng “ái nam, ái nữ”.

Còn chuyện của bà Trần Thị Hải (Nam Định) lại là câu chuyện khác của người không may mắn khi sinh đứa con có dị tật. “Tôi không bao giờ quên cái ngày sinh đứa con thứ 2. Khi phát hiện nó bị dị tật giống anh nó, cả bầu không khí nặng nề, u ám bao trùm lên toàn gia đình. Sau đó là những trận chiến không dứt. Chồng thì đổ lỗi tại vợ. Vợ nghĩ tại chồng”, bà Hải nhớ lại.

Có lần đi làm đồng về, vẳng xa xa tiếng người nói : nhà bà ấy có 2 đứa con “quái thai”. Có người tệ miệng hơn “chắc kiếp trước nhà bà ăn ở thất đức nên con mới bị như vậy”. Lời đàm tiếu, dèm pha khiến chồng bà bỏ nhà ra đi. Bố mẹ chồng cũng hắt hủi, trách con lấy vợ không xem tông. Chẳng thể sống được ở làng, bà Hải bế 2 đứa con trốn vào Nam sinh sống, lòng thầm nghĩ bằng mọi cách bà cho con bà học nghề bác sĩ, tự chữa bệnh cho mình.

Hoàng Minh Tuấn (Lào Cai) cũng là một trong số những người không may mắn ấy. Tuổi thơ em là chuỗi ngày sống ẩn mình. Xa lánh bạn bè, em quyết tâm học để “cứu” mình. Biết mình vẫn là một người đầy đủ tính trạng của một nam giới, chỉ khác mọi người là “cái ấy” của em ẩn vào trong.

Tuấn tâm sự: Khi đi học giờ giải lao bạn bè rủ nhau đi vệ sinh. Em không bao giờ dám đi cùng. Cố đợi hết giờ, các bạn vào hết trong lớp mới xin ra ngoài. Có lần cô giáo không cho ra vì vừa kết thúc giờ nghỉ giải lao. Suốt tiết học ngồi khó chịu nhưng em chẳng có cách nào khác.

Năm học cuối cấp 3 chuẩn bị kết thúc cũng là khi mối tình đầu của Tuấn chớm nở. Nhưng mặc cảm, lo lắng, Tuấn tìm cách từ chối tình cảm của mình. Dằn vặt về những bức bối trong lòng “có những lúc em đã nghĩ đến cái chết”, Tuấn thổ lộ. “Nhưng em là một thằng đàn ông thực thụ, em phải chứng minh cho mọi người thấy em có ỹ nghĩa cho cuộc đời này. Em sẽ học để cứu mình”.

Năm 1999, thi đỗ 2 trường Đại học Bách Khoa và Đại học Y Hà Nội. Chọn trường Y, Tuấn bám theo ước nguyện.

Những giọt nước mắt âm thầm của những người
đàn ông đi … tiểu ngồi. Ảnh minh họa

30 năm mặc cảm

Lần theo giới thiệu của bạn bè, tôi tìm đến bệnh viện Việt Đức. Câu chuyện dường như dè dặt bởi sự khó nói của căn bệnh. Lại thêm những mong muốn được giữ bí mật của các bệnh nhân khiến việc tìm hiểu thông tin khó khăn hơn.

Tiếp tôi là BS.PGS Trần Ngọc Bích, trưởng khoa, phó chủ tịch Hội phẫu thuật Nhi Việt Nam, người được mệnh danh là bác sĩ hàng đầu điều trị dị tật này. Ông cho biết: khác với những bệnh thông thường người ta có thể nhận được sự thông cảm từ phía gia đình, bạn bè.

Ngược lại, những người không may bị dị tật này, phần lớn là mặc cảm, tự ti. Họ hoang mang, không biết tương lai sẽ ra sao vì thấy mình chẳng giống ai. Chính vì vậy, những người bị dị tật này và người thân của họ thường giấu kín.

GS Bích phân tích: Những trường hợp bị dị tật LĐLT, về cơ bản thể chất vẫn phát triển bình thường, tuy nhiên, hoạt động tiểu tiện bất thường. Là con trai nhưng đi tiểu phải ngồi. Đáng lo hơn, phần lớn số người bị dị tật này không có khả năng sinh hoạt tình dục (do dương vật bị lún gục vào bìu). Điều này ảnh hưởng nghiêm trọng tới việc phát triển và duy trì nòi giống.

Do những bất thường về bộ phận sinh dục ngoài và động tác tiểu tiện nên bệnh nhân cùng gia đình rất lo lắng và muốn giấu kín bệnh. Trẻ có tật này thường không muốn cho ai xem bộ phận sinh dục ngoài. Khi đi học, trẻ thường phải nhịn tiểu, sợ bị bạn phát hiện.

Đồng cảm với những câu chuyện về cuộc đời những người không may mắn bị dị tật, ông Bích kể: Tôi chứng kiến nhiều bi kịch trong chuyện này. Có một vị lãnh đạo một công ty lớn, có lần ngại ngần đến gặp tôi. Hơn 30 tuổi rồi, khỏe mạnh, tâm sinh lý phát triển bình thường nhưng không dám lấy vợ. Đến khám bệnh cho mình mà lén lút, chỉ sợ có ai quen nhìn thấy hỏi thăm.

Cậu ấy còn đề nghị, “có chữa được bác sĩ cũng ghi vào bệnh án cho em cái bệnh khác tên đi. Chuyện này lộ ra, chắc em chỉ còn nước đào lỗ chui xuống đất”.

Rồi có những bệnh nhân không biết ký cả tên mình. Hỏi ra mới biết, ngày còn bé đi học bị bạn bè chế giễu. Mỗi lần đi tiểu các bạn hò theo, đọc vè. Vậy là nghỉ học. Giờ tên mình cũng không biết viết thế nào.

Họ đã không may mắn, nhưng còn khổ tâm hơn khi sống trong cộng đồng lại bị gán cho nhiều biệt hiệu, nào là “ái nam, ái nữ”, “thằng đái ngồi” “chim rụt”… Sự miệt thị đó đã khiến nhiều cuộc đời, nhiều số phận phải chịu thiệt thòi. Họ có thể trở thành người bình thường như bao nhiêu người đàn ông khác được không?

Theo

Đăng trong Tâm Sự | Tagged: | Leave a Comment »

Lời tâm sự từ những thân phận “thế giới thứ 3″

Đăng bởi longlong on 14/03/2008

“Hồi còn nhỏ, khi tôi biết soi gương, tôi đã nhìn thấy mình là một cô gái xinh đẹp. Và tôi sống thật với ý nghĩ đó đến tận bây giờ. Gia đình chỉ có mình tôi là con trai, nên đã rất đau khổ…” – đó không chỉ là tâm sự của Lê Tư – Hoa hậu Miss Angel 2007 mà cũng là tâm sự của nhiều người trong “thế giới thứ 3″ khác. Họ đang phải sống trong một thân xác đàn ông mà lại chất chứa một tâm hồn đàn bà…

Lê Tư: Tôi sẵn sàng đeo mặt nạ để được hạnh phúc

Hẹn hò mãi rồi cũng đến. Lê Tư – Hoa hậu Miss Angel 2007 của diễn đàn Thế giới thứ 3 xuất hiện trong con mắt tò mò của những vị khách đang ngồi lặng yên trong quán café His.

Sống thật ngay từ lúc biết soi gương!

Lê Tư – Hoa hậu Miss Angel 2007 (Ảnh: Phạm Hoài Nam)

- Xin anh cho biết duyên cớ nào đưa anh đến với cuộc thi Miss Angle 2007 của diễn đàn Thế giới thứ 3?

- Xin lỗi, tôi thích được gọi là “chị” hơn. Tôi tham gia diễn đàn của Jerry Minh Quân cũng lâu lắm rồi. Hồi năm đầu thì có Miss Diamond (2005) nhưng tôi không thi vì không mấy hứng thú.

Miss Angel (2006) tôi cũng chỉ quan sát cho vui. Nhưng tôi đã chuẩn bị rất kỹ cho cuộc thi Miss Angle (2007) lần này.

- Xin “chị” nói rõ hơn một chút?

- Ban đầu thì BTC định tổ chức cuộc thi Ảnh hậu (Miss Photograph). Tôi chẳng hề thiếu tự tin với nhan sắc của mình trong ảnh nên cũng dự thi.

Nhưng sau đó có một số trục trặc do có những nick ảo xuất hiện vào quấy rối, không bầu chọn cho tôi. Vì vậy tôi nói với Jerry là cho tôi thi Miss Angel đi!

- Như vậy “chị” rất tự tin với cuộc thi Miss Angel 2007, “chị” đã chuẩn bị như thế nào?

- Tự tin luôn là ưu điểm của tôi. Nói chuẩn bị kỹ thì cũng chỉ là lo về quần áo và trang điểm thôi. Những thứ này khá tốn kém và tôi phải dành nhiều thời gian cho chúng. Bên cạnh đó tôi còn phải tập diễn và học hỏi thêm phần thi ứng xử.

- “Chị” vừa nhắc đến phần thi ứng xử, vậy “chị” đã trả lời câu hỏi gì?

- Tôi còn nhớ đó là câu: “Bạn sẽ làm gì nếu giành ngôi Hoa hậu năm nay?”. Lúc đó, tôi đã trả lời rằng: “Tôi sẽ cố gắng sống tốt hơn với những gì mình đã dám chấp nhận. Nếu có cơ hội, tôi sẽ chứng minh cho mọi người thấy người trong thế giới thứ 3 cũng như tất cả mọi người”.

- “Chị” sẽ chứng minh như thế nào, với tôi chẳng hạn?

- Thực ra, tôi nghĩ sẽ chẳng ai hiểu chúng tôi chỉ bằng hai con mắt nhìn. Như anh thấy, những người trong quán café này cũng nhìn tôi đầy vẻ tò mò. Sao họ không nghĩ đến việc nói chuyện hay làm việc với tôi, thì có phải dễ chịu hơn nhiều không?

Tôi chẳng làm hại gì ai, trái lại tôi còn cảm nhận được vẻ đẹp của mình trong vẻ đẹp của mọi người.

- Thường thì ở những cuộc thi dành cho phụ nữ, người đăng quang hoa hậu có một số thuận lợi và khó khăn sau đó, với Miss Angel của diễn đàn Thế giới thứ 3, “chị” có gặp những điều như thế không?

- Tôi nghĩ cái gì cũng có hai mặt của nó. Nhưng riêng tôi thì chắc có lẽ thuận lợi nhiều hơn khó khăn. Tôi được nhiều người trong và ngoài giới biết đến và ngưỡng mộ.

Những lời mời đi diễn thời trang ở các bar, các tỉnh, cũng nhiều hơn. Riêng tôi, có thêm nhiều tự tin vì Ban giám khảo của Miss Angel là những người công tâm và có năng lực đánh giá.

Khó khăn thì cũng có một vài lời đề nghị khiếm nhã mà tôi không tiện nêu ra đây.

- Vậy còn về phía gia đình của “chị” thì sao, họ đồng ý hay phản đối “chị” tham gia cuộc thi này?

- Hồi còn nhỏ, khi tôi biết soi gương, tôi đã nhìn thấy mình là một cô gái xinh đẹp. Và tôi sống thật với ý nghĩ đó đến tận bây giờ. Gia đình chỉ có mình tôi là con trai, nên đã rất đau khổ.

Nhưng tôi được may mắn là cha mẹ thấu hiểu và yêu thương tôi, sau nhiều năm tôi phải đấu tranh về tư tưởng. Cho nên, khi tôi đi thi thì cha mẹ tôi không phản đối gì, chị gái tôi còn ủng hộ.

- “Chị” đã dám sống thật, sao còn phải đấu tranh tư tưởng?

- Anh không thể tin tôi đã rất khổ sở khi còn đi học. Bạn bè tôi ai cũng chọc ghẹo. Ra đường người ta nhìn tôi như một kẻ biến thái.

Nhưng mà tôi nghĩ, họ chọc mãi rồi cũng chán thôi. Nhìn mãi cũng thành quen mắt. Tôi có làm gì đâu chứ? Tôi chỉ muốn sống thật với chính mình và trở thành một người có ích.

Sẵn sàng đeo mặt nạ để được hạnh phúc

Ảnh: Phạm Hoài Nam

- Tôi thấy “chị” trang điểm hơi nhiều. Vậy “chị” có còn tự tin khi không trang điểm hay không?

- Tôi không nghĩ việc tự tin liên quan nhiều đến chuyện trang điểm. Ngày xưa, tôi soi gương thấy mình là con gái thì đâu đã trang điểm gì?

Nhưng tôi không phủ nhận tác dụng của việc trang điểm tốt, nó giúp cho tôi nhìn “con gái hơn” và tôi thấy hài lòng với mình hơn.

- Nghe như việc trang điểm cũng giống đeo một lớp mặt nạ đẹp giúp “chị” thoải mái bước ra thế giới bên ngoài?

- Tôi nghĩ suy cho cùng, con người ta tuy ghét mặt nạ nhưng sẽ sống suốt đời với những thứ đó. Những người trong thế giới thứ 3 cũng vậy. Họ đeo một kiểu mặt nạ khi đến công sở. Rồi họ tháo nó ra để đeo một kiểu khác khi đêm về.

Quan trọng là, tại sao con người ta phải đeo mặt nạ và liệu chúng có làm họ hạnh phúc? Nếu có một chiếc mặt nạ nào giúp cho con người ta hạnh phúc, tôi sẵn sàng đeo vào ngay!

- Thế khi sống thật, “chị” chấp nhận không đeo một chiếc mặt nạ nào hết?

- Như tôi đã nói, không gì thoải mái hơn khi được là chính mình. Nhưng không phải ai cũng đủ can đảm như chúng tôi. Sự đánh đổi nào cũng có giá của nó.

Chúng tôi chọn cho mình lối sống thật không phải để người ta dèm pha và khinh rẻ. Khi bắt đầu bằng bước chân thật của chính mình, tôi thấy mình vững vàng hơn nhiều.

Không chấp nhận “tài trợ” để đi phẫu thuật

- Hiện nay, “chị” đã “con gái” được bao nhiêu phần trăm rồi?

- Anh hỏi gì khó vậy (cười). Lúc qua Thái Lan chơi, tôi được một số người bạn tư vấn về một loại thuốc hocmon nữ dành cho những người muốn chuyển giới uống trong giai đoạn đầu để tăng tính con gái hơn.

Tôi đã uống thuốc đó được hơn một năm và thấy khá tốt. Cơ thể tôi phát triển giống nữ ở phần trên, còn phần dưới thì… vẫn phải chờ phẫu thuật.

- Chi phí phẫu thuật thường rất tốn kém. Nếu có “đại gia” nào đó sẵn sàng tài trợ “chị” đi phẫu thuật với những “điều kiện kèm theo”, “chị” có thuận theo không?

- Tôi chưa bao giờ chấp nhận “được bao” để đi phẫu thuật. Tôi còn rất trẻ. Tôi có khả năng và sức lực để tự làm việc và kiếm tiền. Sử dụng đồng tiền của mình để làm những việc mình muốn bao giờ cũng thoải mái và có ý nghĩa nhất.

- Vậy “chị” đang làm gì để chuẩn bị cho cuộc phẫu thuật tốn kém đó?

- Hiện tại, tôi vẫn đang dùng thuốc hocmon để giảm “tính nam” và tăng phần “con gái”. Tôi nhận lời đi diễn ở các show thời trang do Jerry quản lý để tăng thêm thu nhập. Tôi cùng một vài người bạn đang chuẩn bị khai trương một quán cafe.

Sống đơn giản và yêu thật thà

- “Chị” đã từng khóc vì một điều gì đó chưa?

- Tôi là người sống đơn giản lắm. Tôi thật với chính mình và cũng thật với mọi người. Vì thế, tôi thường quyết định rất nhanh và không nghĩ ngợi gì nhiều. Nước mắt là một thứ gì đó xa xỉ với tôi, và tôi không thích dùng đến nó. Nhìn tôi vậy chứ chẳng ủy mị chút nào đâu (cười).

- “Chị” chọn yêu một người đồng tính hay một chàng trai bình thường?

- Tôi không nghĩ đồng tính hay dị tính thì cái nào bình thường hơn cái nào. Lúc còn nhỏ tôi đã thấy mình là một cô gái xinh đẹp trong gương, và giờ đây cũng vậy.

Tôi sẽ yêu một chàng trai biết nhìn ra cái thật trong tôi, và yêu những gì vốn thuộc về tôi mà tôi đang cố gắng để lấy lại chúng. Tôi yêu thật thà lắm.

- Một câu hỏi cuối cùng dành cho “chị”. Thế giới thứ 3 có biết tự bảo vệ mình trước đại dịch HIV-AIDS không?

- Tôi nghĩ không riêng gì thế giới thứ 3 mà mọi người đều sợ HIV-AIDS. Tôi có chơi chung trong một nhóm và thường hay nhắc nhở nhau về việc phải biết dùng “phương pháp bảo vệ” nếu có quan hệ.

Hàng tuần vào thứ Bảy chúng tôi đều tập họp ở 53 Vũ Tùng để nghe và thảo luận về phòng chống HIV-AIDS. Tôi nghĩ mỗi người chỉ có một lần sống, nên việc bảo vệ mình là điều tất nhiên.

Lê Sơn: Thân xác đàn ông – Tâm hồn đàn bà

Lê Sơn

Mẹ vẫn thường hay nói: “Mẹ sanh ra con chứ mẹ không sanh tánh, con trở nên như thế mẹ cũng buồn lắm. Mặc dù mẹ vẫn thường ao ước con bình thường như bao người khác, nhưng con đã là người như thế, thì mẹ nghĩ chắc đây cũng là do duyên số của con mà thôi”.Tôi đã ý thức cuộc sống đồng tính của mình từ lúc nhỏ. Nhưng lúc ấy chỉ mập mờ không biết tại sao thôi, vì thích chơi bán đồ hàng, nấu ăn, và những trò chơi của con gái.

Chỉ đến năm 16 tuổi, tôi mới thấy mình có bản tính khác lạ so với mọi người bạn cùng trang lứa. Đó là tôi thích con trai.

Lúc mới biết là gay, tôi hơi sợ sệt, với thời điểm lúc ấy xã hội chưa có thoáng như bây giờ. Nhà nào có con là pê đê cũng như cái hũ mắm vậy đó, ai cũng có thể bàn tán cả, và tôi cũng rất sợ để ai biết được về con người thật của mình. Tôi càng cố che dấu bao nhiêu thì sẽ càng tốt hơn bấy nhiêu. Nói chung, tôi sống trong cái vỏ bọc của thân xác đàn ông nhiều hơn là sống thật với chính giới tính của mình. Tôi đã dám công khai minh bạch về những gì mình nghĩ và những gì mình muốn, nhờ sự công khai ấy mà tôi đã được mọi người chấp nhận tất cả.

Khi gia đình biết được chuyện tôi không là người bình thường như họ, thì anh chị em trong gia đình cách ly tôi ra, vì sợ tôi sẽ làm ảnh hưởng đến con cái của họ. Lúc ấy tôi giống như một người mang mầm bệnh quái ác, chỉ có mẹ là điểm tựa cho bản thân tôi, chỉ có mẹ hiểu tôi mà thôi! Từng bước đi, từng hành động của tôi, mẹ có thể thấy hết và mẹ biết tôi muốn gì và thích gì.

Mẹ vẫn thường hay nói: “Mẹ sanh ra con chứ mẹ không sanh tánh, con trở nên như thế mẹ cũng buồn lắm. Mặc dù mẹ vẫn thường ao ước con bình thường như bao người khác, nhưng con đã là người như thế, thì mẹ nghĩ chắc đây cũng là do duyên số của con mà thôi”. (Nói nôm na là do mụ bà nắn lộn!).

Giờ đây tôi rất thoải mái với cuộc sống bởi mọi người cũng đã thừa nhận và nhìn nhận tôi là một người đồng tính, từ gia đình đến xã hội xung quanh. Tôi nghĩ rằng, một người pê đê như tôi vẫn có thể sống và làm những việc có ích chứ không phải mầm bệnh quái ác như một số người vẫn thường nghĩ. Nhưng tôi biết được rằng rồi có một ngày xã hội cũng sẽ chấp nhận với những số phận như chúng tôi, mặc dù hơi lâu nhưng tôi vẫn chờ.

Cuộc sống của tôi giờ đây rất đơn giản, ngày ngày vẫn sống với gia đình. Hiện tại tôi định theo học khóa chuyên nghiệp về make up để có nghề nghiệp ổn định mà lo cho bản thân với cuộc sống của mình sao này.Lúc rảnh hơn nữa, tôi họp nhóm cùng các bạn thuộc giới tính của mình đi đến những ngôi chùa có nuôi dạy trẻ mồ côi hoặc nhà thờ nào đó để làm việc công đức (coi như tích đức cho bản thân mình đi vì thân xác đàn ông mà tâm hồn đàn bà chắc kiếp trước cũng nhiều nghiệp chướng). Có người hỏi tôi chừng nào sẽ cưới vợ! Cái này chắc không bao giờ có quá, tôi không nghĩ rằng mình sẽ kết hôn với ai cả, nói thiệt trong thâm tâm, tôi vẫn muốn có một đứa con, có thể là đứa con nuôi khi mà cuộc sống của tôi đã tốt hơn.

Tôi là người đồng tính, mình cưới vợ và chung sống như vậy chẳng khác nào làm khổ người ta mà thôi, chính vì sự suy nghĩ đó mà tôi không bao giờ muốn lập gia đình.

Nếu bất chợt nghe về một đề tài, hay một bài báo, một câu chuyện bàn tán về gay, tôi vẫn mong rằng đó là một đề tài lành mạnh chứ không phải chỉ phê phán. Tôi không thể hiểu, tại sao khi những người đồng tính như tôi làm một việc gì sai thì mọi người thường hay nhếch môi: “Thằng pê đê kia nó lừa gạt hoặc móc túi gì đó, bởi vậy mấy thằng pê đê không đứa nào tốt cả”.

Nghe những câu nói đó khiến tôi phải suy nghĩ… Tại sao chúng tôi vẫn thường hay làm những việc tốt như chăm sóc cộng đồng, đến thăm trẻ khuyết tật mồ côi ở khắp nơi mà có mấy khi được mọi người thừa nhận hoặc nói một câu thôi cũng mừng về những điều mà chúng tôi đang làm và cố gắng làm tốt hơn nữa! Họ chỉ nhìn khía cạnh nhỏ của giới tính chúng tôi rồi phán quyết tất cả ai là gay cũng là tệ nạn và xấu xa.

Thôi, nói nhiều hơn càng buồn hơn nữa, bây giờ cũng đã qua năm mới, mọi chuyện cũ không nghĩ đến nữa, hy vọng bước qua năm này mọi người trong xã hội sẽ mở rộng cái nhìn hơn đối với nhưng người thuộc giới tính thứ ba như tôi, đó là điều ước mà năm nào khi pháo hoa thắp sáng trên bầu trời thì chính lúc ấy, những người như chúng tôi đều mong ước như thế.

Jerry Minh Quân: Ước sẽ được kết hôn

Jerry Minh Quân

Jerry không mong mình sẽ đi giải phẫu chuyển đổi giới tính như những ca sĩ đồng tính Cindy, Ái Xuân… nhưng Jerry mong ước mình sẽ được chính thức kết hôn với một người đồng tínhLúc còn nhỏ thì Jerry cũng có sở thích chơi với con gái, chơi búp bê, chơi nhảy dây… nhưng nghĩ đó cũng chỉ là bình thường vì mỗi người có một sở thích, mình không thích chơi trò mạnh bạo thì chơi trò nhẹ nhàng, không vần đề gì. Nhưng khi lớn lên, đến lứa tuổi dậy thì, Jerry đã cảm thấy những thay đổi trong cơ thể mình về mặt tâm lý như thích ngắm nhìn bạn trai, không thích cặp bồ với bạn gái.

Rồi việc học hành, không còn thời gian nghĩ ngợi đến những chuyện đó, và cũng không có khái niệm gì về gay như bây giờ. Mãi sau khi Jerry vào trường SKĐA, đi học rồi ra môi trường làm việc, giao tiếp, lúc đó có quen một anh, và cũng từ đó mới biết gay là gì.

Khi biết mình là gay, tự dưng bản thân thấy mặc cảm tội lỗi, tự thấy có lỗi với bản thân, với gia đình. Ba mẹ, gia đình đều mong muốn con mình có vợ có chồng như bao nhiêu người. Khi mình như vậy… Jerry không dám nói điều này ra, Jerry biết, nói ra thì ba mẹ sẽ không đánh hay không chửi gì cả, nhưng thôi cái gì đến thì đến chứ nói ra cũng không ích gì.

Biết đâu bây giờ mình thế này, nhưng sau này sẽ thay đổi, mình sẽ lấy vợ thì sao?

Cuộc sống nội tâm, đấu tranh tư tưởng cứ diễn ra mãi bao nhiêu năm trời. Về sau này, Jerry diễn nhiều vai cần phải hóa trang thành nữ, và nghề nghiệp Jerry buộc phải trau chuốt nhiều hơn, về sau gia đình cũng lờ mờ biết Jerry như thế, điều đó có nghĩa là cũng dần dần chấp nhận.

Đến năm 22 tuổi, Jerry công khai giới tính của mình, kể cả chuyện mặc đồ con gái ra đường… Khi công khai giới tính rồi thì cuộc sống Jerry thoải mái hơn nhiều. Về công việc, Jerry không làm công cho ai nên cũng không bị gò bó, dèm pha, Jerry tự làm cho mình nên về mặt công việc cũng không ảnh hưởng. Về xã hội thì… Jerry lập website và Công ty Thế giới thứ ba chuyên tổ chức biểu diễn thiết kế, in ấn, quảng cáo trực tuyến dành riêng cho cộng đồng người đồng tính.

Ngoài ra, Jerry còn làm từ thiện và dần dần giúp xã hội có cái nhìn thoáng hơn về thế giới thứ 3. Về gia đình, khi Jerry công khai giới tính, cứ nghĩ ba mẹ sẽ la rầy mình nhưng không, có lẽ thời gian qua ba mẹ cũng dần hiểu nhưng không nói ra, khi thấy Jerry thành nhân thì ba mẹ an tâm, và không còn quan tâm đến việc giới tính của con mình là gì. Ba mẹ Jerry rất vui mừng vì Jerry không thuộc phần tử xấu như hút chích trộm cướp…

Nếu nói đến cuộc sống của người đồng tính, điều làm mình buồn nhất đó chính là tình cảm trong giới đồng tính, thật sự rất chóng vánh. Đến rồi đi, cuộc tình ngắn nhất là một đêm và dài nhất là một tháng. Những cuộc tình dài hơn một tháng đếm được trên đầu ngón tay. Không phải ai cũng may mắn như Jerry quen được người yêu 4 năm, nhưng vì gia đình buộc anh ta phải kết hôn nên phải chia tay. Và hiện tại Jerry vẫn chưa quen ai khác.

Jerry không mong mình sẽ đi giải phẫu chuyển đổi giới tính như những ca sĩ đồng tính Cindy, Ái Xuân… nhưng Jerry mong ước mình sẽ được chính thức kết hôn với một người đồng tính, cùng sống với người đó, nếu thích có con thì có thể xin con nuôi, chuyện đó cũng không có gì là khó.

Theo dep.gif

Đăng trong Tâm Sự, VĂN HOÁ | Tagged: , | 1 Comment »

Khi các cô gái dễ dãi…

Đăng bởi longlong on 28/02/2008

Thường thì, những cô gái tôi quen đều thông qua việc chát trên mạng. Những cô gái lọt vào “tầm ngắm” của tôi là các nữ sinh các trường THPT, vì họ thường là những cô gái ngây thơ, dễ thương và “an toàn”. Tôi không thích làm quen với những cô gái nhiều tuổi hơn vì họ dạn dĩ, bạo dạn quá.

 Thời gian trung bình cho việc làm quen đến việc rủ một cô gái quan hệ với tôi chỉ khoảng 1 tuần. Cô gái mà tôi chinh phục nhanh nhất chỉ mất một ngày, nghĩa là quen buổi sáng, buổi chiều cô ấy đã sẵn sàng dâng hiến cho tôi.  Còn cô gái làm tôi mất nhiều thời gian nhất là hơn 1 tháng. Tuy nhiên, tôi cũng không chùn bước. Với những cô gái này tôi có cách quyến rũ riêng, nghĩa là phải kiên trì, phải tạo lòng tin, để cho cô ấy thấy rằng tình yêu tôi dành cho cô ấy thật lãng mạn, thật nồng nàn và rồi việc chiếm được cô ấy chỉ là việc nhỏ trong tầm tay.  Chỉ cần qua vài câu đưa đẩy, tán tỉnh trên mạng là tôi đánh giá được cô ấy có ngoan hay không. Ở nhà, dưới con mắt của các bậc phụ huynh, họ được coi là những đứa con gái đáng yêu, hồn nhiên, ngây thơ, trong trắng khi lúc nào cũng vâng vâng, dạ dạ. Bố mẹ họ cũng hoàn toàn yên tâm về con gái trước sự kèm cặp sát sao của mình, trước sự đúng giờ, trước việc học hành “chăm chỉ” của con gái mà không thể nào ngờ được con gái của mình lại có thể tìm thú vui trong chốn nhà nghỉ.  Họ đa phần là những cô gái ngoan nhưng sai lầm lớn nhất của họ là “đua” với bạn bè. Nhìn thấy bạn gái mình thao thao bất tuyệt về sự quan tâm, săn đón của anh chàng bảnh trai, ga lăng, thế là các cô ấy chạnh lòng. Phần nữa, họ cũng rất tò mò, cũng muốn thử cái cảm giác ăn trái cấm. Vậy là họ ngã lòng.  Tôi cũng rất nhiều lần được các nàng đưa đi trình diện và tôi thấy ánh lên trong mắt họ niềm tự hào với bạn bè về anh người yêu đầy nam tính. Tôi hiểu được thế mạnh của mình là sự quyến rũ và tôi dùng sức mạnh ấy để đưa các cô gái “vào đời”.  Tuy còn là học sinh nhưng có một số cô khá dạn dĩ. Sau khi rủ tôi đi ăn uống, cô ta liền gợi ý: “Bây giờ khuya quá, em không dám về nhà đâu, bố mẹ em mắng chết. Hay anh đi với em đêm nay nhé, em sợ ở một mình lắm”.  Vậy là hiểu ý nhau, hai đứa “táp” luôn vào một nhà nghỉ. Vào đến nơi, cô ấy đi tắm, còn tôi trèo lên giường nằm. Ban đầu, cô ấy nằm quay lưng về phía tôi. Tôi biết là cô ấy giả vờ nhưng cứ nằm yên như thách thức cô ấy. Vậy là cô ấy cầm lấy tay tôi đưa lên ngực, rồi lướt qua những chỗ nhạy cảm trên cơ thể. Không kiềm chế được, cô ta chủ động cởi hết quần áo và “mở tiệc” mời tôi. Cô ấy chỉ là học sinh lớp 11 thôi đấy!  Với những cô ngoan ngoãn, hiền lành, ít từng trải thì cuộc chinh phục của tôi có phần khó khăn, vất vả hơn nhưng phần thưởng tôi dành được thì có giá trị hơn rất nhiều: Tôi là người đầu tiên “bóc tem” món quà vô giá ấy.  Rủ họ vào được nhà nghỉ và trao cho họ những lời yêu thương, đường mật, họ không thể không “hy sinh” cho một tình yêu đẹp, vậy là tôi bắt đầu một cuộc “khai phá”. Lúc đấy họ dễ thương lắm, họ cố tỏ ra mình mạnh mẽ để che giấu sự lo lắng, sợ sệt cho lần đầu.  Khi tôi “hành động”, tôi biết họ rất đau nhưng chỉ vài câu an ủi: Vì anh, vì tình yêu của anh, em chiều anh nhé… là họ lại cố gắng… Và chỉ sau vài lần quan hệ, nhiều cô trong số này lại luôn nhớ tới cảm giác đó và chủ động gọi cho tôi.  Có thời điểm, tôi quen 3 cô một lúc. Cô thì chỉ đi được ban ngày, không đi được buổi tối. Cô thì ban ngày bị bố mẹ kèm cặp, nhưng buổi tối được “thả” vì lý do đi học thêm. Cô nữa thì rủ đi lúc nào cũng được. Vậy là “thèm” lúc nào, rảnh lúc nào là tôi đều có một em để gọi.  Có khi một em vừa đi chưa xa tầm mắt, tôi đã cầm điện thoại lên gọi cho em khác: Em à, anh đây, anh nhớ em quá, em đi ăn tối với anh nhé. Thế là, chẳng cần đợi nhiều, một lúc sau em ấy đã ngồi cạnh làm nũng.  Không phải lúc nào tôi cũng đưa các cô ấy vào nhà nghỉ, như vậy thì mình lấy tiền đâu. 2 tiếng bên nhau, tôi đã phải trả cho nhà nghỉ 50 ngàn, thêm một tiếng trả thêm 10 ngàn, còn nếu hôm nào overnight thì mất đứt 2 “lít”. Khi nào bố mẹ tôi vắng nhà thì căn phòng của tôi là thiên đường tình yêu cho chúng tôi và cũng có khi chúng tôi “yêu nhau” ngay tại nhà cô ấy nếu được cô ấy “chỉ điểm”.  Cô gái trẻ nhất tôi quen qua mạng sinh năm 1993 nhưng tôi cũng chỉ cặp kè bình thường thôi vì trông em đấy còn non nớt và trẻ con quá. Nhiều em ở TPHCM, Đà Nẵng còn bay ra để gặp tôi nữa ấy chứ. Còn những tỉnh như Phú Thọ, Hải Phòng, Hải Dương… thì chỉ cần tôi “ới” một cái là các em đã có mặt ở Hà Nội liền.  Mặc dù là học sinh nhưng các cô gái ấy cũng đã trang bị cho mình kiến thức để không để lại “hậu hoạ” bằng cách sau khi quan hệ uống viên thuốc tránh thai khẩn cấp. Chính tôi và các cô ấy đều không thích dùng bao cao su.  Cũng có một vài cô gọi điện tới tôi cầu cứu vì đã dính bầu. Chuyện đấy chẳng làm tôi hốt hoảng. Tôi bảo cô ấy tự tới bệnh viện mua thuốc phá thai, vừa nhanh chóng, vừa không gây đau đớn, hậu quả thì tôi không quan tâm.  Một cuộc tình của tôi thường chỉ kéo dài 1 – 1,5 tháng. Tôi tự chấm dứt bằng cách im hơi lặng tiếng. Ban đầu, các cô ấy cũng buồn, cũng níu kéo nhưng rồi họ quên nhanh lắm, chắc chắn họ cũng tìm cho mình một mối quan hệ mới trên mạng. Thỉnh thoảng, lâu lâu, có một cô nhớ tới cảm giác cùng tôi, liền gọi điện cho tôi, tôi cũng chiều lòng… Nhưng chỉ hơn một tháng là làm tôi chán, tôi thích những cuộc chinh phục, những cảm giác mới mẻ…  Hồi tôi học phổ thông, làn sóng sex vẫn còn chưa mạnh mẽ như bây giờ nên tận năm lớp 11 tôi mới được trở thành “đàn ông” theo đúng nghĩa. Còn nay, nhiều thằng con trai chỉ mới học lớp 8, lớp 9 đã “không tha” cho bạn gái mình. Tôi không phải là cá biệt đâu, bạn bè nhiều đứa như tôi lắm.  Thực sự, có những thời điểm khiến tôi mệt mỏi khi có những em quá dạn dĩ cứ luôn hối thúc bắt “quan hệ”, và tôi đã nghỉ ngơi một thời gian ngắn để phục hồi lại sức khoẻ chuẩn bị cho một “mẻ lưới” mới. Con gái thời nay thật đáng yêu và dễ thương, thật đấy!!!  

Theo Minh Khánh

Phụ nữ Việt Nam

Đăng trong Tâm Sự | 4 phản hồi »